Vừa qua,
tại LHP ngắn sinh viên lần thứ 2 diễn ra từ 14 – 16/12/2007, kịch bản Nghịch dại của nữ diễn viên Kim Oanh
trong vai trò mới - sinh viên năm thứ nhất chuyên ngành đạo diễn điện ảnh đã
đoạt giải nhì. Câu chuyện kể về một sinh viên tình
nguyện đã chứng kiến những việc tiêu cực của một cảnh sát giao thông tại một
ngã tư. Người sinh viên này trong khi cố gắng làm người công an kia hiểu ra sự
việc thì chính cậu đã bị tai nạn giao thông.
Kim Oanh trong vở kịch Nhà có ba chị em
Biết “tiến” biết “lui”
Trưởng
thành từ khóa diễn viên 1995 – 1999 của trường đại học Sân khấu Điện ảnh, sau
khi tốt nghiệp Kim Oanh về đầu quân tại Nhà hát Tuổi trẻ. Với sân khấu, chị
được khán giả nhớ tới những vai diễn như Hồng Trang trong vở Bóng
tối phù dung, phù thủy trong vở Macbeth, Thủy trong vở Người
yêu tôi là hoa hậu, Quỳnh trong vở Nhà có ba chị em gái. Còn với mảng
truyền hình, những cái tên như Mây trong phim Sóng ở đáy sông, Tuyết
trong phim Những ngọn nến trong đêm, Thúy trong phim Những giấc mơ dài đã đánh
dấu sự thành công của cô diễn viên trẻ này với một dạng vai khiến khán giả rất
ghét nhưng cũng dễ ấn tượng. Hễ nhắc tới cái tên Kim Oanh là người xem nhớ ngay
về hình ảnh của một người phụ nữ đanh đá, chanh chua, thậm chí rất nanh độc và
đầy cá tính. Thời gian gần đây, chị trở lại với vai Ló trong phim Ma
làng (vừa phát sóng trong chương trình Giờ Vàng phim Việt trên kênh
VTV1). Theo những người trong nghề nhận xét, Ló không phải là một vai diễn xuất
sắc nhưng nó đã xuất sắc trong lòng khán giả và đó chính là thành công của Kim
Oanh. Chị tâm sự “Đây là một vai ngắn vì
chỉ xuất hiện một lần/tập nên đòi hỏi người diễn viên phải biết cách tạo ấn
tượng cho khán giả bằng những điểm nhấn, những nét riêng cho nhân vật. Vì vậy,
chị luôn cố gắng tìm cách diễn tả hết nội tâm và tính cách của nhân vật”.
Điều duy nhất cho tới giờ chị vẫn cảm thấy tiếc đó là đoàn làm phim không có
điều kiện thu tiếng đồng bộ. Mặc dù, chị là người lồng tiếng cho nhân vật của
mình nhưng giữa hiện trường và phòng thu vẫn có sự khác biệt. Trong công việc,
Kim Oanh luôn là người chủ động, không thích ngồi chờ những lời mời từ các đạo
diễn. Khi đã là một diễn viên chuyên nghiệp, chị biết mình hợp với những kiểu
nhân vật nào và đâu là nhân vật hay. Sự xuất hiện nhiều trên truyền hình luôn
là “con dao hai lưỡi” nên ngoài việc chủ động đi “xin vai”, chị cũng biết cách
rút lui đúng thời điểm. Thông thường, sau một vai diễn ấn tượng, chị sẽ tạm
nghỉ khoảng hai năm để có thời gian chuẩn bị cho một hình ảnh mới nên tổng số
đầu phim chị tham gia không nhiều. Cho tới thời điểm này, các vai diễn trên
truyền hình của Kim Oanh đều ở mức độ thành công với khán giả, đều được họ yêu
mến và nhớ tên nhân vật. Để có được điều đó, chị đã phải làm việc với một thái
độ nghiêm túc. Ngoài việc nghiên cứu kỹ kịch bản, lập hồ sơ chi tiết cho nhân
vật, chị còn sẵn sàng trao đổi, thậm chí tranh luận với đạo diễn nếu cảm thấy
lời thoại hoặc chi tiết chưa hợp lý. Tuy nhiên, chị vẫn chưa thoát ra khỏi
những nhân vật tính cách mạnh mẽ, đanh đá nên lúc nào cũng mong muốn được làm
mới bằng những vai diễn dịu dàng và hiền lành hơn. Kim Oanh cũng là một diễn
viên khá cầu toàn và chỉn chu trong cách lựa chọn phục trang cho nhân vật. Một
địa chỉ quen thuộc thường tài trợ những bộ trang phục kiểu cách lịch sự, trang
nhã cho chị đó là shop Eva De Eva ở 96 Tràng Thi, Hà Nội.
Kim Oanh trong phim Ma làng
Năng khiếu chỉ là một phần, quan
trọng phải có nền tảng vững chắc
Gắn bó
với Nhà hát Tuổi trẻ khá lâu nhưng Kim Oanh chính thức quyết định chia tay
“ngôi nhà chung” này để đến với môi trường làm việc mới bắt đầu từ tháng
1/2007. Hiện, chị thuộc quân số của phòng sân
khấu - Ban văn nghệ Đài Truyền hình Việt Nam với vai trò là một biên tập
viên. Tuy nhiên, việc chuyển công tác này không có nghĩa là Kim Oanh sẽ “giã
từ” nghiệp diễn, bởi niềm đam mê với ánh đèn sân khấu chưa bao giờ tắt trong
lòng chị. Nếu có vai diễn và được mời chị vẫn sẽ thu xếp để tham gia. Với bản
chất ham học hỏi và cầu tiến, Kim Oanh quan niệm “Lượng kiến thức thu nạp thêm được bao nhiêu sẽ càng bổ trợ cho công
việc bấy nhiêu”. Năm ngoái, thi trượt Cao học chuyên ngành Sân khấu nhưng
một niềm vui khác đã đến với Kim Oanh. Chị hoàn toàn bất ngờ khi nhận được giấy
báo trúng tuyển chuyên ngành đạo diễn điện ảnh. Bởi chị nghĩ việc thi đỗ đạo
diễn còn khó gấp mười lần thi Cao học. Quyết định theo học đạo diễn cũng là để
đáp ứng nhu cầu công việc hiện tại của mình. Chị mong muốn bên cạnh tư duy của
người diễn viên sẽ có thêm con mắt của một đạo diễn với cái nhìn tổng thể hơn
trước một vấn đề. Đây là lần thứ hai, chị quay trở lại trường với vai trò sinh
viên. Cảm giác thế nào ư? “30 tuổi nhìn
Kim Oanh đi học vẫn hăng hái và hăm hở như thuở còn đôi mươi”, một người
bạn của chị đã nói như vậy. Thành công đến với Kim Oanh như ngày hôm nay, năng
khiếu chỉ là một phần, điều quan trọng là chị đã có một nền tảng vững chắc. Đó
chính là sự tiếp nhận những kiến thức khi ngồi trên ghế Nhà trường. Chưa bao
giờ chị nghĩ tới việc trốn tiết, kể cả hồi còn là sinh viên khoa sân khấu và
cho tới bây giờ (sinh viên khoa điện ảnh). Là một diễn viên nên chị hiểu được
cảm giác đang diễn trên sân khấu mà có khán giả đứng lên bỏ về thì chẳng khác
nào khi giáo viên đang giảng bài và sinh viên bỏ ra ngoài.
Ngoài
đời, với nụ cười luôn thường trực trên môi, bạn bè chị thường đùa “Đáng lý
Kim Oanh phải tên là Hoa vì lúc nào cũng tươi như hoa”. Hiếm ai nhìn thấy
chị buồn hoặc lo lắng, thậm chí cả người thân trong gia đình bởi chị luôn biết
cách giấu cảm xúc. Chị quan niệm, niềm vui có thể chia sẻ cùng nhau, còn nỗi
buồn thì không thể, “Nếu tôi đang có
chuyện buồn và làm cho mọi người cùng buồn theo mình thì tôi sẽ càng buồn hơn.
và như vậy là không có sự chia sẻ. Bạn bè chỉ có thể chia sẻ nỗi buồn với mình
tại thời điểm đó nhưng khi ra về họ còn có gia đình, có công việc riêng”. Vì vậy, khi gặp chuyện không vui, Kim
Oanh thường nhốt mình trong phòng và đứng khóc trước gương. Chị muốn nhìn gương
mặt của mình lúc khóc thì xấu tới mức nào. Để chung sống với những lời ra tiếng
vào của thiên hạ, Kim Oanh chọn cách giải quyết vấn đề bằng cách “hợp lý hóa”
mọi sự việc, cho dù phần thiệt có về phía mình. Suy nghĩ như vậy, chị cảm thấy
thoải mái và làm việc hiệu quả hơn.
Kim Oanh trong phim Chuyện cổ tích
Thích những gì thuộc về chúng ta
Các bạn
trẻ thời nay dường như thích những ngày Valentine, Noel và Tết Tây hơn ngày Tết
cổ truyền nhưng với Kim Oanh thì khác. Tết Nguyên đán trong cảm nhận của chị là
thời điểm khởi đầu của những điều mới mẻ, là một sớm tinh khôi của ngày đầu
xuân, là sự đâm chồi nảy lộc của vạn vật, trong đó có con người. Lúc còn nhỏ,
cũng như bao đứa trẻ khác, chị chỉ mong đến Tết để có cơ hội được mặc quần áo
mới, đi dép mới và được mừng tuổi. Cho tới bây giờ, điều kiện kinh tế khá hơn,
chị đã lập gia đình nhưng cảm giác háo hức đón Tết vẫn như thuở còn son. Ngày
Tết, chị thích nhất là được tự tay trang trí nhà cửa bằng các loại hoa và đi lễ
chùa cùng gia đình. Sang năm mới Mậu Tý, Kim Oanh ước cho gia đình và những
người thân khỏe mạnh, chúc cho độc giả của Tạp chí Thế giới điện ảnh luôn vui
vẻ, hạnh phúc và thành đạt trong cuộc sống. Còn với riêng mình, chị mong ngày
càng được khán giả tin yêu nhiều hơn.
Nguồn: thegioidienanh.net