Có lẽ lí do đầu
tiên khiến công chúng nhảy vào cuộc so sánh bất đắc dĩ này đó là
về khoảng cách ngắn ngủi giữa hai cuộc thi Hoa hậu Việt Nam và
Hoa hậu Thế giới người Việt. Cùng một lúc có tới hai cô hoa hậu,
phải chăng truyền thông quá vui mừng vì có tới hai đề tài nóng
hổi để khai thác nên phải “gộp” lại vì sợ xong cô này cô kia lại
nguội mất? Mải chạy theo những cái tít hot, nhân vật nóng bỏng
mà truyền thông buông mình theo những thói xấu rất người Việt đã
bị chê bai la liệt không chỉ trên mạng ảo mà cả trong trang sách
giữa đời thực.
Sắc đẹp là một
trái táo đỏ mọng, thơm ngon, hấp dẫn mà bất kỳ ai cũng muốn
chiếm đoạt không chỉ người phụ nữ. Cũng vì thế, hai từ ngữ này
trở thành tâm điểm săm soi của bất kỳ cô gái nào được đặt lên
đầu chiếc vương miện Hoa hậu, vị trí ao ước của cả triệu sắc đẹp
trên toàn thế giới. Việt Nam cũng không ngoại lệ. Và nó trở
thành đề tài béo bở cho giới truyền thông nhảy vào săm soi hai
nhan sắc đại diện cho phụ nữ Việt Nam đang sống trong nước và
nước ngoài.
Nhưng thay vì so
sánh để họ biết điểm mạnh, điểm yếu của mình trong việc góp tay
với cộng đồng thì lại chỉ là những ngôn từ, hình ảnh đặt song
song để cân đo đong đếm về trí tuệ, nhan sắc. Chưa một nhà báo
nào đặt ra câu hỏi khi các cuộc thi sắc đẹp trên thế giới đang
“dòm ngó” tới chủ nhà Việt Nam thì cô nào xứng tầm để đại diện
cho nền văn hóa có thâm niên hơn 4000 năm lịch sử?
 |
|
Liệu Diễm Hương có đủ tầm để
mang chuông đi đánh xứ người?
|
Đọc dòng tin
Việt Nam chưa tìm được ứng viên cho cuộc thi Hoa hậu Trái
Đất tổ chức ngay trên đất nhà mà buồn. Liệu Diễm Hương hay
Ngọc Hân có đủ vốn tiếng Anh để tự tin với bạn bè quốc tế?
Liệu các cô ấy có đủ bản lĩnh để trả lời những câu hỏi chẳng
sách vở nào có để vanh vách trên sân khấu như hai cuộc thi
trong nước? Lời đáp chỉ vang lên với sự sáo rỗng trong những
câu trả lời phỏng vấn mang tính hình thức về việc giới thiệu
sách vở tới bạn bè quốc tế về 1000 năm Thăng Long, về sự
giải thích liên quan tới bảng điểm…
Cũng không thể
trách hai chiếc vương miện kia hay giới truyền thông được. Bởi
ngay từ khi chập chững vào lớp một, sau mỗi buổi họp phụ huynh,
bố mẹ lại cầm bảng điểm về so sánh con cái mình với đứa đứng đầu
lớp. Danh từ “so sánh” ngấm sâu vào thế hệ biết bao học trò từ
khi mới học con chữ đầu tiên để ngày nay, trẻ con đến lớp với
cái ba lô toàn sách nặng trĩu trên vai từ khi chưa vào lớp một.
Cũng dễ hiểu tại sao sự so sánh lại diễn ra tràn lan tới vậy.
Còn hai chiếc vương miện, họ có quyền làm tất cả mọi thứ trong
khả năng của mình để giành lấy vị trí cao nhất. Nếu những câu
hỏi đã được khoanh vùng, chẳng tội gì không học thuộc những gì
nghe lọt tai nhất. Chỉ trách tầm nhìn của ta quá bé chưa rộng ra
toàn cầu.
 |
|
Cô gái nào
xứng đáng tiếp bước ba người đẹp đã khẳng định được mình bằng trí tuệ
và sắc đẹp khi mang trên mình chiếc vương miện Hoa hậu? |
Làm sao một
cô hoa hậu có thể kết nối cộng đồng người Việt ở nước ngoài
khi cô ấy không thuyết phục được xã hội về mặt học thức? Nếu
cô ấy đủ bản lĩnh như ban giám khảo nói thì có lẽ đã không
có mặt của ngài hiệu trưởng lên báo để thanh minh về việc
nghỉ học do sức khỏe kém của cô ấy. Đó là cách ứng xử trái
ngược hoàn toàn với bản lĩnh sân khấu đã được chứng tỏ trong
đêm chung kết.
Cũng trường hợp như vậy, Thùy Dung đã dám trở
lại trường học để hoàn thiện bảng điểm tốt nghiệp của mình
thay vì tìm đủ mọi cách bào chữa cho bản thân. Đó mới là bản
lĩnh đích thực của chiếc vương miện.
Chưa bao giờ các
cuộc thi nhan sắc nở rộ như vài năm gần đây khi sân khấu sắc đẹp
thế giới dần dịch chuyển về châu Á. Việt Nam dần trở thành điểm
đến hấp dẫn của các đôi chân dài trên toàn thế giới. Khi bằng
cấp ngày càng bị coi nhẹ như bây giờ bởi việc mua điểm tràn lan
ở nước ta thì việc Hoa hậu học hơi kém một tí cũng chẳng vấn đề
gì. Quan trọng là cô ấy có sắc đẹp và bản lĩnh sân khấu.
Nhưng
các giám khảo Việt Nam đã bỏ quên tầm ảnh hưởng của chiếc vương
miện tới giới trẻ. Lớp lớp những học sinh đang mài đũng quần
trên ghế nhà trường sẽ dễ dàng bỏ học chạy theo thứ phù du mang
tên nhan sắc. Bởi đạt được chiếc vương miện đâu cần học tốt. Đâu
cần những cái đầu hoành tráng như Giáo sư Ngô Bảo Châu. Trong
khi đất nước thì đang chảy máu chất xám trầm trọng. Còn vương
miện thì mang lại những con số dài ngoằng ngoẵng với mệnh giá
lớn.
 |
|
Thùy Dung đã
chứng tỏ được bản lĩnh Hoa hậu của mình với việc đi
học trở lại và thi đỗ tốt nghiệp cấp 3. |
Thay cho lời
kết, tôi xin nhắc lại lời của bố hoa hậu Mai Phương khi con
gái ông phải sống trong sức ép của chiếc vương miện khi còn
quá trẻ tuổi. Bác nói rằng cuộc thi hoa hậu nên quy định các
thí sinh phải tốt nghiệp cấp ba mới được tham gia.
Giờ đây,
khi thời cuộc thay đổi từng giờ trong thế giới công nghệ
thông tin, có lẽ các nhà tổ chức thi hoa hậu cũng cần cân
nhắc về vị đại sứ cộng đồng của giới trẻ nên đạt tiêu chí
nào về học thức, về bản lĩnh giữa đời thực chứ không chỉ mỗi
sân khấu đêm chung kết.
Theo
Afamily