|
|
|
Trang bìa của Vogue Italy tháng 7/2008 - Từ trái qua: Liya Kebede, Sessilee Lopez, Jourdan Dunn, Naomi Campbell
|
|
Niềm kiêu hãnh chủng tộc trong ngành công nghiệp thời trang vẫn tiếp tục tồn tại dai dẳng trong suốt nhiều thập kỷ qua. Vấn đề phân biệt chủng tộc trong làng thời trang trở thành một đề tài nhạy cảm và gây nhiều tranh cãi. Người ta cứ tưởng rằng, sự thành công của Naomi Campbell t trong thập kỷ 90 cũng như sự phát triển trong suy nghĩ cũng như những cải tiến đáng kể trong cuộc chiến chống phân biệt chủng tộc của cả thế giới sẽ mở ra một tương lai mới cho những người mẫu da màu. Thế nhưng điều đó đã không xảy ra. Thậm chí, mọi chuyện còn trở nên tồi tệ hơn khi mà những người mẫu da màu ngày càng vắng bóng trên các sàn diễn.
Vậy điều gì có thể thay đổi quan niệm của ngành công nghiệp không khói vẫn được cho là văn minh, hào nhoáng này? Điều gì sẽ khiến cho nhà thiết kế Mỹ sử dụng người mẫu da màu trong các show diễn của mình? Phải chăng là con số 30% dân số nước này không phải là người da trắng? Hay là thông tin những người phụ nữ da màu tiêu tới 20 tỷ USD cho quần áo mỗi năm? Hay là khả năng thành công của một ứng viên người da màu cho chức Tổng thống Mỹ trong cuộc bầu cử năm nay? Câu trả lời đơn giản chỉ là cách nhìn và sự đánh giá của mỗi cá nhân.
Tháng 7 này, tạp chí Vogue Italia đã "dũng cảm" khơi lại vấn đề nhạy cảm này bằng một ấn phẩm đặc biệt: trang bìa cũng như toàn bộ người mẫu minh hoạ nội dung trong bài đều sử dụng người mẫu da màu.
Ấn phẩm này sẽ là sự xuất hiện của Iman, Naomi Campbell, Alek Wek, Liya Kebede, Pat Cleveland, Jourdan Dunn, Sessilee Lopez, Chanel Iman, Veronica Webb, và Karen Alexander dưới ống kính của nhiếp ảnh gia tài năng Steven Meisel.
Liya Kebede - cô người mẫu xinh đẹp vẫn được mệnh danh là "Viên ngọc đen", hiện đang đóng phim ở Đức, đã gửi tới tạp chí New York Times một e-mail với nội dung như sau:
Trong mùa trước, đã có thêm 2 người mẫu da đen trên sàn diễn so với thông thường, và thật tuyệt khi được chứng kiến điều đó. Nhưng bây giờ, tôi không biết liệu nó có còn tiếp diễn hay nó sẽ sớm kết thúc khi mà các phương tiện thông tin đại chúng không còn quan tâm tới vấn đề này. Tôi thực sự hy vọng chúng ta sẽ sớm sang trang mới trong lịch sử làng thời trang kể từ ngày hôm nay.
Tôi đã nhận được một bức thư tuyệt vời từ Edward Enniful - stylist, người đã làm việc với Campbell và Meisel trong buổi chụp hình, và với Pat McGrath, người trang điểm. Naomi là một trong những người bạn tốt nhất của tôi. Cô ấy đến từ Streatham ở Nam London. Pat McGrath cũng là một trong những người bạn tốt của tôi. Cô ấy đến từ Northampton ở Anh. Tôi đến từ Ladbroke Grove, ở London. Đặt 3 cô nàng da đen đến từ nước Anh cùng một người thợ làm tóc ở Bắc London - Guido Palau, và một anh chàng người New York - Steven Meisel, bạn sẽ có gì? Câu trả lời là một buổi chụp hình rất rất ồn ào. Chúng tôi cười đùa, nói chuyện về những ngày đã qua. Nhưng trên hết, chúng tôi đã tạo ra một câu chuyện phản ánh giấc mơ cũng như khát khao của của những người da đen. Sẽ không có gangster, không có những khu nhà ổ chuột, không hip-hop. Chỉ đơn giản là Meisel tạo nên một câu chuyện đẹp bằng những bức ảnh về một trong những biểu tượng quan trọng nhất của làng thời trang - Naomi Campbell.
|
|
|
Liya Kebede trên sàn diễn
|
|
Và dưới đây là cuộc phỏng vấn của New York Times với Franca Sozzani - chủ bút của tờ Vogue Italia, người đã có ý tưởng về ấn phẩm đặc biệt này:
- Ý tưởng về một ấn phẩm với toàn người mẫu da đen đã bắt đầu như thế nào?
- Đó là một ngày đầu tháng 2, khi tôi đang ở New York và tham dự các show diễn. Tôi đã có sự chú ý đặc biệt với những người phụ nữ da đen trên đường phố ở New York, điều này đặc biệt hơn rất nhiều so với ở Milan. Sau đó, tôi đã bàn bạc với Steven và cuối cùng thì ý tưởng hoàn chỉnh về một ấn phẩm như thế này đã ra đời. Steven chịu trách nhiệm liên lạc với các cô gái - Pat Cleveland, Iman, Naomi, và những cô gái trẻ như Liya hay Alek Wek. Chúng tôi cũng đã xem lại tất cả các bức ảnh mà chúng tôi đã sử dụng trong các ấn phẩm trước về những nghệ sĩ và model là người da màu, trong đó có cả Tina Turner.
- Tính đa dạng trên các sàn diễn vẫn luôn là chủ đề thu hút được sự chú ý của giới truyền thông.
- Chúng tôi đã đề nghị Robin Givhan (phóng viên tờ The Washington Post) viết một bài về vấn đề này. Và cô ấy đã làm rất tốt công việc của mình. Robin đã nói rằng những gì chúng tôi đang làm thật tuyệt vời nhưng liệu điều gì sẽ xảy ra trong tháng tới? Liệu mọi thứ có trở lại với điểm xuất phát của nó trước đây, với toàn người mẫu là người da trắng? Tôi cho rằng cô ấy đã đúng khi trăn trở những điều này. Tôi hy vọng ấn phẩm này sẽ là một chất xúc tác có thể giúp thay đổi tình hình. Dù gì thì mọi người cũng sẽ bàn tán về nó. Thích hay không thích, đó cũng sẽ là một ấn phẩm gây tranh cãi. Tôi cho rằng sẽ là tốt hơn nếu chúng ta tiếp tục bỏ thời gian và công sức vào vấn đề phân biệt chủng tộc trên sàn diễn này.
- Ngày nay, mọi người đang phàn nàn về chất lượng người mẫu, và trong đó có cả những gương mặt là người da màu.
- Đúng thế. Ngày nay, trong các show diễn, tôi luôn phải quay sang phía các biên tập viên và hỏi: "Cô gái này tên là gì vậy? Tên của cô ấy là gì?". Tôi không thể nhận ra bất kỳ ai trong số họ. Những người mẫu trong quá khứ, như Linda hay Naomi, rất dễ dàng nhận ra họ. Họ có rất nhiều điểm riêng biệt. Những người mẫu mới chưa có được điều đó. Bạn có thể tô vẽ mọi thứ trên khuôn mặt của họ bởi lẽ chúng chẳng biểu lộ cảm xúc gì. Tất cả những cô gái mà chúng tôi đã từng nhìn thấy trên sàn diễn đều rất thanh lịch, tao nhã. Liya là một trong số đó. Đối với tôi, cô ấy bước đi như một nàng công chúa. Nhưng bây giờ, tất cả những cô gái đều như nhau - từ người đi đầu cho tới người đi cuối cùng.
Một phần vấn đề xuất phát từ phía các đại lý người mẫu. Họ có quá nhiều những cô gái da trắng - bởi lẽ không khó khăn gì để làm được điều này. Còn muốn tìm những gương mặt da màu thì họ cần phải đầu tư nhiều thời gian hơn. Có vấn đề với các cuộc tuyển chọn, để tìm ra những cô gái thích hợp. Dường như chúng ta đang quay trở về thời kỳ của những năm 70 của thế kỷ trước, thời điểm mà bạn không thể nhớ được tên của một người mẫu nào. Họ không phải là những người đóng vai trò "phiên dịch" cho những bộ trang phục. Họ chỉ đơn thuần là người mặc chúng. Đầu những năm 90, người mẫu đã trở thành những ngôi sao thực thụ - Christy, Naomi, Cindy, Stephanie.
|
|
|
Naomi Campbell - một trong những siêu mẫu hàng đầu thế giới của thập niên 90
|
|
- Ông có cho rằng ấn phẩm này sẽ có tác động tới ngành thời trang?
- Tôi cho rằng là có. Tôi đã rất chú ý tới ấn phẩm Vogue Pháp số tháng 6 vừa rồi. Trang bìa của ấn phẩm này được chia là 2 với một người mẫu da màu và một người mẫu da trắng, mặc dù vậy, những trang nội dung bên trong lại không có gì.
- Thật lạ lùng khi ngày nay chúng ta lại nói về tính đa dạng chủng tộc trong thời trang. Đáng lẽ chúng ta đã phải đi xa hơn thế. Liệu có phải thế giới thời trang coi vấn đề này chỉ là mang tính xu hướng, một thứ mốt nào đó?
- Thật đáng tiếc, điều đó lại đang xảy ra. Bởi lẽ, như anh biết đấy, rất dễ để làm một ấn phẩm bình thường. Paolo Roversi kể một câu chuyện, Craig McDean là một câu chuyện khác và Steven Meisel nữa. Tôi sẽ cảm thấy rất thất vọng nếu như một ấn phẩm thời trang sẽ mãi chỉ có như thế. Chúng ta cần phải tiến xa hơn nữa.
- Tôi cho rằng sẽ là tự nhiên hơn và logic hơn nếu như ấn phẩm toàn người mẫu da màu là một ấn phẩm của Mỹ, chứ không phải là một ấn phẩm của Italy.
- Theo một góc độ nào đó thì thật là ngớ ngẩn khi mọi người lại nghĩ như thế. Đây là vấn đề toàn cầu chứ không chỉ của riêng một quốc gia nào.
- Vậy một ấn phẩm sử dụng toàn người mẫu da màu có phải là một động thái về chính trị?
- Rất tiếc, câu trả lời là không.
Cho dù sự thay đổi quan niệm về chủng tộc trong làng thời trang có thay đổi hay không thì ít nhất cũng phải thừa nhận rằng, Vogue Italy đã thành công trong việc gây chú ý và một lần nữa giúp cho vấn đề này không bị lãng quên. Chắc chắn rằng, Vogue Italy tháng 7 này sẽ là một ấn phẩm không thể quên trong lịch sử thời trang.
|
|
|
|
Một số hình ảnh trong Vogue Italy tháng 7/2008
|
|